Nhịp cầu nhân Ái

Khốn khổ người phụ nữ sắp xếp hậu sự cho cả nhà

“Có khi chị nghĩ, nếu anh ấy chết, chị thuốc cho thằng Thắng chết rồi chị cũng “đi” luôn. Sao cuộc đời chị lại khốn nạn thế này? Sao ông trời cứ giáng tai ương xuống gia đình chị thế này? Chị đã mất một đứa con rồi, mà giờ chồng đau, con bệnh, biết sống ra sao?”, chị òa khóc giữa phòng bệnh.

Nhiều cơ sở tái chế hạt nhựa ở huyện Diễn Châu gây ô nhiễm môi trường
Khốn khổ người phụ nữ sắp xếp hậu sự cho cả nhà

Qua điện thoại, chị khóc nghẹn dù người nghe không phải là quen biết. “Giúp chị với, chị cùng đường rồi em ơi. Con chị chết rồi, chồng chị đang nằm liệt giường, con trai chị phải mổ…”, giọng người phụ nữ đứt quãng. Ngay sáng hôm sau, chúng tôi đã có mặt nơi chồng chị đang điều trị.

Trước mắt chúng tôi là người đàn bà to cao nhưng xương xẩu, “nhìn mặt đã biết khổ”. Chị là Nguyễn Thị Sáu (SN 1972, trú xóm 6, xã Diễn Đồng, Diễn Châu, Nghệ An) – vợ bệnh nhân Bùi Văn Thủy.

 
Sau cú ngã từ trên giàn giáo xuống, anh Thủy bị liệt hoàn toàn tứ chi
 
Anh Thủy nằm gần như bất động trên giường bệnh, cổ phải mang khung cố định. Các đây chưa lâu, anh bị ngã từ giàn giáo xuống, dập tủy. Đến thời điểm này tính mạng cơ bản không còn bị đe dọa nhưng từ cổ trở xuống hoàn toàn mất khả năng vận động.

Nắn bóp đôi chân bắt đầu teo lại của chồng, chị Sáu nức nở: “Đã có lúc chị bất lực quá, nghĩ đợt này anh không qua khỏi thì chị sẽ thuốc thằng Thắng chết rồi chị chết theo, thằng út thì gửi vào trại trẻ mồ côi. Sao đời chị khổ thế này em ơi. Chị mất đứa con gái đầu rồi mà trời còn đày đọa chị, đày đọa chồng con chị thế này?”.

 
Chị Sáu òa khóc khi nói về hoàn cảnh hiện tại của gia đình mình
 
Năm 2007, cô con gái thứ 2 của vợ chồng chị Sáu bị kết luận mắc bệnh ung thư não. Dốc hết tiền bạc chạy chữa nhưng chị không cứu được con. Chị suy sụp một thời gian nhưng rồi tự mình gắng gượng vượt qua nỗi đau.

Đầu năm 2017, Bùi Văn Thắng (SN 1993), con trai thứ 2 gặp tai nạn lao động, bị thương vào mắt. Chạy chữa mãi, Thắng chỉ giữ lại được 1 bên mắt. Một thời gian sau, đôi chân Thắng cứ yếu dần, đứng không vững. Đi khám, bác sỹ cho biết em bị hoại tử chỏm xương háng, phải phẫu thuật thay thế càng sớm càng tốt.

 
Chị Sáu chỉ ước chồng có thể ngồi được xe lăn để mình lăn xả đi kiếm tiền lo cho cả gia đình và phẫu thuật chân cho con
 
Chi phí phẫu thuật chị lấy đâu ra, đành động viên con cố gắng một thời gian nữa, xem có nguồn nào vay mượn được không. Đến cái sổ đỏ cũng đang cắm ở ngân hàng, không có tài sản thế chấp, ai dám cho chị vay tiền. Đi hết bệnh viện Trung ương, bệnh viện tỉnh, Thắng lại về bệnh viện huyện điều trị để giảm bớt chi phí, chờ một ngày đủ kinh phí để phẫu thuật thì bố lại gặp chuyện.

“Các bác sỹ nói em có thay khớp thì cũng chỉ được 10 năm, sau đó cũng phải thay tiếp. Giờ em còn chịu đựng được thì sẽ cố chịu đựng, dành tiền chạy chữa cho bố đã. Bố khỏi, em mới tính đến phẫu thuật”, Thắng tâm sự. Nhưng bao giờ bố Thắng khỏi bệnh, Thắng cũng không biết nữa.

 
Sau vụ tai nạn khiến 1 bên mắt bị hỏng hoàn toàn, Nguyễn Văn Thắng được phát hiện hoại tử chỏm xương háng, cần phải thay thế nhưng cha gặp nạn, thanh niên này quyết định "đang chịu được thì sẽ cố chịu"
 
Hồi chưa bị nạn, Thắng lấy vợ, vợ Thắng là người Pa Kô, quê Quảng Trị. Cô ấy còn dại lắm, về mẹ phải bày vẽ từng li từng tý. Chồng gặp nạn, vợ Thắng cũng lao vào kiếm tiền nhưng vốn chậm chạp nên đi đâu xin việc người ta cũng không cho.

Hồi ra Tết, chị Sáu cạy cục xin người ta cho vợ Thắng vào cắt chỉ ở một xưởng may gia công. Mỗi tháng vợ Thắng cũng kiếm được 400-500 nghìn đồng. Còn vài tháng nữa đứa con đầu lòng cũng ra đời. Còn Thắng, từ hồi chân bị đau cũng không làm được gì, chỉ lết được chân đi loanh quanh trong nhà, thành thử bố gặp nạn, chỉ mình mẹ chạy vạy lo toan.

 
Chồng đau, con bệnh, có những lúc người mẹ khốn khổ này dự liệu cái chết cho cả mình đề giải thoát cả gia đình khỏi kiếp nạn này
 
Anh Thủy đi viện, chị Sáu phải đi theo chăm sóc nhưng trong túi không có một đồng. “Chị không biết xấu hổ là gì nữa cả. Không có cơm ăn, chị thấy bệnh nhân hay người nhà của họ ăn xong, còn thừa cơm là chị đến xin. Chị cần sức khỏe để còn lo cho chồng, cho con thì cần gì sĩ diện nữa hả em?.

Chị chỉ mong anh ấy qua được cái đợt này, có thể ngồi được xe lăn, chị sẽ để anh ấy ở nhà còn mình đi làm thuê, công việc nặng nhọc thế nào cũng được, miễn là có tiền. Chị cũng chỉ biết động viên thằng Thắng cố gắng chờ thêm ít lâu nữa, có tiền chị sẽ cho con đi phẫu thuật nhưng chờ đến bao giờ chị cũng không dám nói, sợ con nó tủi thân mà nghĩ quẩn…”, chị bật khóc nức nở.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

Chị Nguyễn Thị Sáu, xóm 6, xã Diễn Đồng, huyện Diễn Châu, Nghệ An.

ĐT: 0168 251 95 07

Tác giả bài viết: Hoàng Lam

Nguồn tin: Báo điện tử Dân Trí

Nguồn tham khảo: Báo Mới
LIKE (THÍCH) NGHETINHPLUS.VN ĐỂ CẬP NHẬT TIN MỚI

BÀI MỚI ĐĂNG CÙNG CHUYÊN MỤC

BÀI ĐỌC NHIỀU CÙNG CHUYÊN MỤC