Gia đình - Tình yêu

“Mất hứng” vì ám ảnh chồng phản bội

Tôi sẵn sàng quên tất cả để có được khoảnh khắc yêu thương mà chúng tôi vẫn có, nhưng không thể…

Nhiều cơ sở tái chế hạt nhựa ở huyện Diễn Châu gây ô nhiễm môi trường
Tôi được chồng yêu, chồng chiều đến nỗi bạn bè tôi bảo không có người chồng nào chiều vợ, nhịn vợ đến thế. Một lần, anh mắc một lỗi không lớn lắm nhưng tôi đã quen được anh chiều chuộng và vì tính quen làm khó chồng nên tôi đã quan trọng hóa lỗi đó lên, làm ầm làm ĩ. Mặc cho anh thanh minh, dỗ dành, tôi vẫn giận anh hàng tháng trời.

Có lẽ đã quá sức chịu đựng, anh cũng không thèm đả động đến tôi, anh nói đi công tác đột xuất rồi đi luôn vài tuần. Khi chồng vắng nhà tôi mới nhận ra sai lầm của mình nhưng nhất quyết không điện thoại cho anh, lòng nhủ thầm thử xem anh có đi đâu mãi được không. Phải công nhận rằng tôi hay làm nũng nhưng lại có khả năng khiến chồng đam mê mà nhiều người không có được. Anh đã thú nhận rằng mỗi lần đi xa chỉ muốn quay về nhà ngay để được ôm vợ và lên tiên cùng vợ.

 
Ảnh minh họa

Tôi cũng không biết vì sao mình có khả năng ấy nhưng cứ thấy anh ngất ngây là đủ biết ma lực của tôi lớn đến mức nào. Thế mà lần đó anh không hề thông tin gì về nhà kể cả gọi điện nói chuyện với cậu con trai cưng. Khi tôi bắt đầu thấy hoang mang thì anh trở về.

Cả hai không nhắc lại những ngày đã qua mà chỉ nhìn nhau ngại ngùng. Tôi hiểu sự ngại ngùng của mình nhưng lại không hiểu vì sao anh có cảm giác ấy. Lúc này không gì có thể xóa đi được sự ham muốn đang dâng lên trong lòng, tôi chỉ biết rằng anh đang ở rất gần và tôi cần anh. Tôi sẵn sàng quên tất cả để có được khoảnh khắc yêu thương mà chúng tôi vẫn có mặc dù không khỏi ngạc nhiên khi anh vào cuộc không được say đắm như trước. Một thoáng băn khoăn nhưng tôi tự tìm lời giải thích là do khoảng thời gian xa nhau lâu quá, anh chưa lấy lại được cảm hứng phòng the.

Tôi tin rằng với sự cuốn hút của mình, tôi sẽ kéo anh về với thực tại, sẽ mang nồng nàn sưởi ấm tình yêu. Mặc kệ anh, tôi cứ bắt anh phải đền đáp cho tôi những giây phút đã trôi đi uổng phí. Anh không khước từ nhưng cũng chẳng tỏ ra vồ vập, anh làm tôi liên tưởng đến điều mà tôi từng nghĩ tới: có một ngày anh chán tôi, không thể chiều theo tính nết thất thường trẻ con của tôi nữa.

Vậy tôi phải làm sao đây? Chưa kịp nghĩ thêm điều gì thì tự nhiên tôi thấy khó chịu, đi khám phụ khoa tôi mới biết mình bị bệnh lây truyền qua đường tình dục. Nghe kết quả mà tôi choáng váng: vì sao tôi lại bị bệnh đó, có phải do anh lây từ ai đó rồi lây sang cho tôi?

Tự hỏi thế mà tôi cầu trời cho sự thật không phải như thế. Không ngờ khi tôi vừa thông báo kết luận của bác sỹ thì mặt anh tái đi. Anh thú nhận: thời gian hai vợ chồng giận nhau, anh thường xuyên đi bù khú với bạn bè và trong một lần say xỉn anh đã quan hệ với một cô gái trong quán karaoke. Đó là lý do của sự ngượng ngùng và kém đắm say khi anh trở về mà cho đến lúc đó tôi mới hiểu.

Tôi đau khổ đến tột cùng, chưa bao giờ tôi nghĩ được là mình phải chịu đựng một nỗi đau đớn đến thế. Thảo nào bác sỹ khám cho tôi cứ hỏi tôi nhiều câu hỏi riêng tư và nhấn mạnh rằng nhất định chồng tôi cũng phải đi khám. Khi tôi nói ra điều đó, anh bảo cũng đã khám và đang được điều trị.

Vì chữa chạy kịp thời nên cả hai vợ chồng tôi đều khỏi bệnh trong thời gian ngắn nhưng trong thâm tâm tôi mong đợt chữa bệnh này kéo dài thêm nữa để chúng tôi còn có thời gian suy nghĩ về những ngày đã qua. Tôi bỗng tiếc vì đã mềm lòng, đã thể hiện sự ân hận không đáng có của mình. Tôi đã yêu anh và tin tưởng anh biết bao, thế mà anh đã phản bội tôi. Tôi không biết mình muốn gì nữa, tôi đã mất hết hy vọng về một ngôi nhà hạnh phúc – thứ mà tôi luôn được sở hữu như một sự tất yếu.

 
Ảnh minh họa

Còn anh, anh lặng lẽ đi về, vẫn chăm con chăm vợ như trước nay anh vẫn thế. Anh nín lặng trước mọi thái độ của tôi, nếu cất lời thì chỉ là lời xin lỗi. Chưa bao giờ tôi phải trải qua thời gian khó khăn đến thế để đi đến quyết định tha thứ cho anh vì tôi biết cả anh và tôi đều còn tình yêu mãnh liệt, chúng tôi không thể chia tay dễ dàng như vậy. Khi bình tâm tôi thấy không chỉ anh mắc lỗi mà chính tôi cũng là người có lỗi đã đẩy chồng đến hoàn cảnh ấy.

Nếu tôi cứ cố chấp tức là tôi kéo căng sợi dây kết nối vợ chồng và tiếp tục dẫn anh đến ngõ cụt. Phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều, cả tôi và anh mới có được sự cải thiện đáng kể về tinh thần và tình cảm. Những tưởng mọi chuyện đã an bài nhưng không khí gia đình chỉ thay đổi rõ nét vào ban ngày, khi đêm xuống vợ chồng gần nhau là lúc tôi không kìm nén được cái tôi của mình. Tôi không thể chìm đắm trong hoan lạc khi ở trong vòng tay chồng mà tâm tưởng cứ miên man đến cảnh anh và cô gái nào đó đã…

Chính vì thế mà tôi cứ phải gồng mình để hòa theo anh một cách khổ sở. Là người nhạy cảm, chẳng khó khăn gì mà anh không nhận thấy điều này. Anh bảo nếu tôi chưa thoải mái thì không cần phải cố, anh sẽ chờ đến khi nào tôi không còn vấn vương điều gì.

Thực lòng tôi rất muốn quan hệ vợ chồng được trở lại như xưa, tôi hiểu giá trị của hạnh phúc nhưng không hiểu sao cứ bắt đầu vào chuyện ấy là tôi lại liên tưởng và lại mất hết hưng phấn. Tôi sẵn sàng uống thuốc hay làm gì đó để có thể quên những điều đáng quên để sống cùng thực tại…

Tác giả bài viết: Hoàng Hà (Hà Nội)

Nguồn tin: www.giadinhvietnam.com

Nguồn tham khảo: Báo Mới
LIKE (THÍCH) NGHETINHPLUS.VN ĐỂ CẬP NHẬT TIN MỚI

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

BÀI ĐỌC NHIỀU CÙNG CHUYÊN MỤC