Gia đình - Tình yêu

Cuộc chiến với tình địch và lời đề nghị của bạn trai khiến tôi căm phẫn

Tôi háo hức chuẩn bị bộ đồ đẹp nhất để theo anh về ra mắt bố mẹ. Tôi không hề biết, cuộc gặp gỡ hôm đó còn có sự xuất hiện của một cô gái nữa – cô gái mà gia đình anh ưng thuận.

Nhiều cơ sở tái chế hạt nhựa ở huyện Diễn Châu gây ô nhiễm môi trường
Trên đời này chắc chẳng có cô gái nào phải trải qua một cuộc ra mắt kỳ lạ và đầy tức tối như tôi. Nó thậm chí còn là một sự sỉ nhục. Tất nhiên, tôi không bao giờ cho phép người ta chà đạp mình như thế. Và tôi chọn cách ra đi. Không phải vì tôi sợ mình không xứng đáng, mà vì tôi thấy, chính họ, bao gồm anh và cả gia đình anh đều không đáng để tôi lựa chọn.

Tôi với anh yêu nhau 3 năm rồi. Tôi cũng không biết nên gọi tình yêu của mình là hạnh phúc hay không nữa vì mọi thứ cảm xúc cứ đan xen nhau. Tôi cảm nhận được anh yêu mình chân thành, muốn gắn bó với mình. Nhưng có lẽ vì sự ngăn cản quá lớn của mẹ anh mà đến giờ chuyện tình của chúng tôi vẫn chưa đi về đâu cả. Tôi luôn bị giằng xé trong nỗi đau: nửa hạnh phúc vì được anh yêu, nửa tủi hờn vì gia đình anh ghét bỏ.

 
Tôi luôn bị giằng xé trong nỗi đau: nửa hạnh phúc vì được anh yêu, nửa tủi hờn vì gia đình anh ghét bỏ. (Ảnh minh họa)

Lí do mà mẹ anh ngăn cấm chỉ đơn giản là vì anh là con trai thành phố, còn tôi là cô gái tỉnh lẻ. Hai đứa cưới nhau không cân xứng, mẹ anh cũng không muốn làm thông gia với bố mẹ tôi  - những người quê mùa, đi cả nửa ngày đường mới tới nhà. Trong khi đó, cô gái ở gần nhà anh lại rất phù hợp. Bố mẹ hai bên gia đình chơi thân với nhau nhiều năm nay. Cô gái đó cũng đem lòng yêu anh, sẵn sàng hết mình vì anh.

Anh cũng đã kể cho tôi nghe về cô gái đó. Anh bảo cô ấy không hề xấu, thậm chí còn rất chân thành, đôi lúc anh cảm thấy có lỗi khi không thể đáp lại tình cảm. Tôi hiểu cảm giác đó của anh và cũng rất trân trọng người kia. Tôi thấy cô ấy không làm sai gì cả, ngoại trừ việc cứ theo đuổi người đàn ông không hướng trái tim về mình. Như thế, chỉ có cô ấy đau khổ mà thôi.

Thời gian gần đây, mẹ anh càng lúc càng ngăn cản dữ dội. Bởi lẽ bác biết chuyện tôi đã đi làm, công việc ổn định, tuổi cũng đến lúc lập gia đình rồi. Chúng tôi lại yêu nhau khá lâu nên chắc mẹ anh sợ nếu không làm căng sẽ bị chúng tôi khuất phục. Đợt vừa rồi, phải tới 1 tháng trời chúng tôi không gặp nhau vì mẹ anh ốm đau, không cho anh đi, giữ chân anh bằng được để gây chia rẽ chúng tôi.

 
Mẹ anh ưng thuận một cô gái khác nên ra sức ngăn cản tình yêu của chúng tôi (Ảnh minh họa)

Buổi chiều hôm đó, anh ghé thăm tôi và nói sẽ dẫn tôi về ra mắt. Tôi mừng đến suýt khóc. Tôi đã ngỡ anh quyết tâm bảo vệ đến cùng tình cảm. Hoặc có thể, sau hơn 1 tháng tranh đấu, mẹ anh đã xuôi chuyện chúng tôi và chấp thuận. Tôi vội vã sửa soạn đồ đạc, còn chu đáo chuẩn bị quà để mang đến gặp bố mẹ chồng tương lai.

Nhưng rồi tôi đã sững người lại khi vừa bước chân vào nhà anh. Mẹ anh ngồi đó, bên cạnh là một cô gái. Dù chưa từng gặp tình địch của mình bao giờ nhưng nhìn qua là tôi có linh cảm đấy là người con gái được mẹ anh ưng thuận. Anh dắt tay tôi vào, ngồi đối diện với hai người kia. Tôi có cảm giác như thể chúng tôi đang đứng về hai chiến tuyến.

Mẹ anh bắt đầu câu chuyện luôn, bà chẳng có chút nào chào đón tôi: “Để dễ dàng cho hai bên, bác nói luôn. Đây là Thanh – cô gái mà bác muốn nó làm con dâu. Còn cháu thì bác biết rồi. Thái độ của bác với cháu thế nào chắc không cần nói thì cháu cũng hiểu. Bác chỉ muốn nói thế này, Thanh nó cũng yêu con trai bác và sẵn sàng hi sinh mọi thứ vì nó. Bây giờ, hai đứa cứ cạnh tranh công bằng, đứa nào có bầu trước thì đứa kia rút lui. Đây cũng là cách bác hạ quyết tâm để chấp nhận cháu rồi đấy. Nếu cháu tự tin thì chấp nhận lời đề nghị này”.

 
Sự chấp thuận của bạn trai trước lời đề nghị của mẹ về việc lựa chọn giữa 2 người phụ nữ khiến tôi căm phẫn (Ảnh minh họa)

Tôi nhìn sang anh… bằng đôi mắt của sự căm phẫn. Tôi hỏi: “Anh cũng chấp nhận chuyện này ư? Ngủ với 2 cô gái cùng một lúc để xem cô nào có bầu thì cưới?”. Anh cúi gằm mặt: “Anh xin lỗi nhưng anh khổ tâm lắm, bên tình, bên hiếu, anh không biết phải làm sao. Anh cũng đã đấu tranh rất nhiều nhưng… Thôi thì anh đồng ý với mẹ như thế này. Coi như một cách để kiểm tra duyên phận của mình đến đâu?”.

Tôi quay sang hỏi cô gái ấy: “Em cũng chấp nhận biến mình thành cái máy thử để cưới được chồng? Em có nghĩ đến việc mình thất bại không?”. Cô gái ấy quả quyết: “Em tin em và anh ấy có duyên vợ chồng, em không sợ thiệt thòi chị ạ”.

Tôi mỉm cười chua chát. Đúng là họ có duyên vợ chồng thật, bởi vì, ngay từ giờ phút này, tôi sẽ rời bỏ anh. Không đời nào tôi chấp nhận bước chân vào cuộc chơi mà phải dùng cả danh dự và nhân phẩm của mình để đánh đổi như thế. Có thể tôi và anh đã từng gần gũi nhau, cũng đã từng “thả” để có bầu nhưng không phải theo cái cách thi xem ai nhanh hơn thế nào.

Tôi xin phép ra về và chúc phúc cho họ. Tôi thấy lòng nhẹ bẫng, không chút tiếc nuối.

Tác giả bài viết: Mai Huyền

Nguồn tin: khampha.vn

Nguồn tham khảo: Báo Mới
LIKE (THÍCH) NGHETINHPLUS.VN ĐỂ CẬP NHẬT TIN MỚI

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

BÀI ĐỌC NHIỀU CÙNG CHUYÊN MỤC